Editor: AM
Tiễn bước Vấn Thiên, ta đắc ý đi về phòng của mình, bầu trời đêm nay thật đẹp, buồn bực mấy ngày nay cứ thế mà biến mất, vương gia hãy biến đi. Ánh trăng đêm nay không tệ, bầu trời còn đầy sao, nhìn thấy trăng làm ta hơi nhớ nhà, không biết tay chú quản gia Trần còn đau hay không, đồ ăn Trương mụ nhà bếp nấu là ngon nhất, thật nhớ bánh quế hoa cao của nàng, đúng là mỹ vị, ngẫm lại làm người ta muốn chảy nước miếng, aiz, không nghĩ nữa.
Vào trong phòng, ta theo thói quen muốn đóng cửa, oa, sao hôm nay lại tối thui như vậy, chẳng lẽ chuyện ma quỷ là thật sao, ngàn vạn lần không cần tìm đến ta, ta tự nhận mình chưa làm chuyện gì gian ác, ngay cả trộm cắp đều không có.
Ta run rẩy quay đầu nhìn lại, thấy gương mặt phóng đại nhìn ta, ta sợ hãi nhảy về phía sau, kết quả không cẩn thận té ngã, ta ngồi dưới dất, ngón tay che mặt, lên án: "Ngài, sao đi đường không phát ra tiếng?"
"Là ngươi quá chuyên chú." Người nào đó tự nhiên đi vào trong nhà.
Ta gian nan đứng lên, vương gia bị quỷ ám sao, thay biểu tình nhanh như vậy, quá bất ngờ. Ta gằn từng chữ: "Vương gia đến có chuyện gì sao, thời gian không còn sớm nữa, nô tài buồn ngủ."
Hắn ngồi bên cạnh bàn, tự nhiên uống trà, chậm rãi liếc nhìn ta, thấp giọng nói: "Ngươi còn biết mình là vương phi sao, bổn vương cứ tưởng ngươi quên rồi chứ, nhìn buổi chiều hôm nay đi, người không biết còn tưởng đó là hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-sinh/86037/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.