Edit: Thỏ
Lúc mặt trời lên cao, lão đầu đến gõ cửa phòng tôi: “Tiểu tử, mi không sao chớ?”
“Cút!” Cổ họng khàn khàn như không còn là của tôi.
“Khà khà, người trẻ tuổi nên kiềm chế.”
Tôi lườm một cái.
“Đừng quên chuyện hôm nay, ta xuất môn coi hát, buổi tối lại về.”
“Phùng Tiểu Ngọc, con mẹ nó lão quay lại cho con!” Cổ họng tôi lào khào đến nỗi chỉ có mình tôi mới hiểu mình đang nói gì.
Tôi nghe tiếng lão đầu đạp dép lẹp xẹp đi xa.
Bên hông tôi là một cánh tay vắt ngang, vừa liếc mắt đã thấy Trần Lập Châu nằm bên cạnh. Chăn chỉ che được nửa thân dưới, còn lộ ra một mảng da thịt trắng tuyết cùng vòng eo gầy gò.
Với cái eo này, ngươi còn dám nói y là người, ông đây sẽ phun một ngụm máu tươi trên mặt ngươi.
Toàn thân tôi đau gần chết, đặc biệt là hậu huyệt nóng rát, cũng không dám co rút lại, chỉ cần co rút sẽ khiến tôi đau đến nhe răng nhếch miệng. Tôi đưa tay đẩy Trần Lập Châu, phát hiện y ngoẻo đầu, ngã sang một bên làm tôi sợ nhảy nhổm.
À phải, bây giờ là ban ngày, Trần Lập Châu cũng xuất hồn khỏi thi thể.
Tôi há mồm gọi hai tiếng Trần Lập Châu, nhưng cổ họng thực sự quá đau, âm thanh cũng như mèo kêu. Chờ nửa buổi không thấy động tĩnh gì, tôi chẳng biết làm gì ngoài việc nằm co quắp trên giường, mơ màng ngủ thiếp đi.
Nửa tỉnh nửa mê, dường như có một đôi tay thay tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-phu/2284980/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.