Edit: Thỏ
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Tôi hơi rối ren.
Trần Lập Châu dựa vào thân cây bên cạnh, nhìn chằm chằm tôi hồi lâu: “Em muốn giúp ư?”
Tôi gãi đầu một cái: “Dù sao em với Tiểu Bảo cũng là bạn thân, nhà nó như thế này, em cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.”
“Hắn giết một con của Hoàng Bì Tử, em cảm thấy Hoàng Bì Tử [1] sẽ bỏ qua cho gia đình hắn?”
[1] Hoàng Bì Tử: Chồn lông vàng.
Tôi sững sờ, Hoàng Bì Tử vốn thù dai, xem như chú Trương gặp phiền phức lớn.
“Trần ca, anh có cách không?”
“Rất đơn giản, nợ máu trả bằng máu.” Trần Lập Châu lạnh giọng nói rằng.
Tôi hít vào một ngụm khí lạnh, “Không có cách khác sao? Chỉ cần có thể giữ lại mạng cho họ.”
“Vậy phải xem họ muốn sống không đã.”
“Có ý gì?”
“Nếu hắn giết con trai người ta, vậy cứ đem con trai bọn hắn bồi trả lại.”
Tôi ngẩn ra: “Chú Trương vốn không có con mà.”
“Nhưng Hoàng Bì Tử không biết.” Trần Lập Châu lời ít ý nhiều, sau đó bên tai tôi nhẹ nhàng nói mấy câu.
Nghe biện pháp của Trần Lập Châu, tôi đứng tại chỗ lần lữa nửa ngày, nhưng cũng biết hiện tại đây là biện pháp giải quyết tốt nhất.
Tôi giậm chân một cái, chạy về.
Trương Tiểu Bảo trông thấy tôi còn lấy làm lạ: “Mày về nhanh thế cơ?”
Tôi không quan tâm nó, chỉ đi thẳng tới trước mặt chú Trương, mở miệng hỏi: “Chú Trương, chú nói thật cho con biết,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-phu/2284978/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.