Edit: Thỏ
Từ lần trước bị côn, à không, bị Trần ca yêu thương, ông đây liền trải qua cuộc đời như vua chúa. Quả thực mẹ nó chính là hằng đêm sênh ca.
“Anh, nghỉ một chút, em rên hết nổi rồi.” Tôi thở hổn hển nói không ra hơi.
“Vậy thì câm miệng.”
“Không được, không rên khó chịu lắm.” Tôi vô cùng đáng thương nhìn Trần ca bên trên.
Trần ca nghe xong cúi đầu xuống, ngăn chặn môi tôi, vật nóng kia càng thúc sâu trong hậu huyệt.
Bà nó!
Tôi thở hổn hển, đôi tay túm chặt lấy chăn đệm dưới thân, mồ hôi vã ra như tắm.
Trần Lập Châu bỗng ngừng động tác, êm ái hôn lên môi tôi: “Em còn sợ ta?”
Tôi mơ màng lắc đầu.
“Mặc kệ ta biến đổi ra sao, em cũng không được sợ ta.” Trần Lập Châu hôn khẽ lên má tôi, thì thào nói.
Muốn giương mắt nhìn y, lại bị che kín mắt. Tốc độ đâm dưới thân càng lúc càng nhanh, khiến tôi triệt để lạc lối trong ngực y.
Hôm sau lúc ăn cơm, lão đầu bỗng nhiên mở miệng gọi tôi: “Tiểu tử.”
“Dạ?” Tôi quay đầu nhìn lão.
“Gần đây mi nghỉ ngơi không tốt lắm?”
Ha ha, ông đây gần nhất có ngủ miếng nào đâu.
“Tiết chế lại, tuy nói mi dương khí dư thừa nhưng cũng đừng huỳnh huỵch như thế, vẫn nên tăng thu giảm chi.”
Tôi suýt thì phun cơm trên mặt lão, cái thằng cha không biết xấu hổ này!
“Gần đây còn nhớ thắp hương không? Rằm sắp đến, cũng đừng quên giết gà.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-phu/2284977/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.