Edit: Thỏ
“Tiểu Duẫn, lão Vương mời ta uống rượu tối nay, ta không về nhá.” Sau bữa cơm tối, lão đầu vừa nói vừa nháy mắt với tôi.
“Con mắt lão bị người đánh à?” Tôi cau mày nhìn lão.
Lão đầu trợn mắt với tôi, cầm theo bình rượu hồ lô, lẹp xẹp ra cửa.
Tôi nhìn mặt trăng ngoài kia, lúc này cũng sắp rằm, vầng trăng trên cao cũng ngày càng tròn trịa. Nghĩ tới trong phòng chính là Trần đại thiếu, ít nhiều gì tôi cũng nghỉ ngơi thật tốt vài hôm.
Tôi vui mừng, mặt mày hớn hở trở về phòng.
Trần Lập Châu đang đứng trước bàn, trên tay không biết cầm tờ gì đó, đang xem. Tôi hiếu kỳ sáp lại: “Anh coi gì á?”
Trần đại thiếu ngẩng đầu đối diện gò má tôi. Tôi ngó xong, mặt liền đỏ. Đây chính là thời điểm lão đầu dạy tôi viết chữ, đọc sách; chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo so với trâu chó không bằng. Tôi vội vàng cướp lấy mảnh giấy kia: “Đừng xem, xấu lắm.”
Trần đại thiếu mỉm cười nhìn tôi, không lên tiếng.
Tôi ho khan hai tiếng: “Chữ em vẫn xấu òm, lão đầu cũng mắng em đầu óc ngu si tứ chi phát triển, dạy em mấy năm cũng đành chào thua.”
“Em còn muốn học chứ? Ta dạy cho em.”
Tôi sững sờ, đã thấy Trần Lập Châu không biết tìm đâu ra một bộ văn phòng tứ bảo (mực – nghiêng – giấy – bút),nhìn chất liệu đã biết không phải người bình thường có tiền mua.
“Anh lấy ở đâu? Tại sao trước giờ em chưa từng thấy?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-phu/2284976/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.