Edit: Thỏ
Trần Lập Châu thu xong nam quỷ kia, ngay cả tôi cũng không thèm liếc mắt một cái, trực tiếp đứng trước thi thể của mình.
“Run xong thì lại đây.”
Tôi cố ổn định tâm trạng, miễn cưỡng duỗi hai chân vốn đã nhũn ra, lết đến bên cạnh Trần Lập Châu.
“Lấy dạ minh châu trong miệng ta.”
Tôi vội vàng khom người xuống. Nương theo ánh trăng, tôi thấy Trần Lập Châu khép mắt như đang say ngủ. Nuốt ngụm nước bọt, cẩn thận từng chút đẩy môi y ra. Chỉ thấy một làn khói trắng phảng phất lượn lờ, một trứng chim bồ câu to tròn lẳng lặng nằm trong miệng y.
Tôi ngó vẻ mặt vô cảm của y, bèn cúi đầu tập trung vào chuyên môn. Viên ngọc kia rơi vào tay tôi lạnh lẽo bỗng trở nên ấm áp lạ thường, cầm trên tay vô cùng thoải mái. Tôi cẩn thận dâng nó cho Trần Lập Châu.
“Trần ca, đây nè.”
“Em cầm lấy.”
Tôi kinh ngạc trợn to hai mắt: “Thật hả?”
Trần Lập Châu liếc tôi một cái, nét mặt y tựa hồ mất kiên nhẫn.
Tôi vội vàng ôm viên ngọc vào lòng, cái này ít nhiều tương đương với kho báu dưới biển luôn! Tâm trạng đang vui thì thấy Trần đại thiếu đem một viên thuốc màu đỏ nhét vào trong miệng thi thể, sau đó y nằm chồng lên thi thể kia. Tôi trố mắt nhìn quỷ hồn Trần đại thiếu và thân xác chồng lên nhau, biến thành một vị Trần đại thiếu.
Tôi há hốc mồm kinh ngạc, đây chính là mượn xác hoàn hồn?
Chờ giây lát, Trần đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-phu/2284983/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.