Edit: Thỏ
“Tiểu Duẫn.”
“Vâng?” Tôi nhanh chóng đáp lời.
Trần Lập Châu xoay người lại, thần sắc bình tĩnh: “Em ở đây chờ ta, được không?”
Tôi gật đầu, “Em có thể làm gì không, đại thiếu…” Tôi liếc nhìn tay y theo bản năng, phát hiện nắm đấm đã buông lỏng.
Trần Lập Châu phất tay một cái, sau đó đi vào phòng của Trần phu nhân.
Trần Lập Châu đi vào không bao lâu thì một tiểu nha hoàn bước ra, tôi nhanh chóng kéo nàng, cười hỏi: “Chị, phu nhân tỉnh chưa?”
Tôi còn muốn hỏi thêm vài câu dò la đã thấy Trần Hà vội vàng bước tới. Nhìn thấy tôi, hắn liền đưa ngón trỏ điểm mặt: “Ngươi theo ta lại đây.”
Tôi sửng sốt, thế nhưng bây giờ Trần Lập Châu không có ở đây, không thể làm gì khác hơn ngoài việc ngoan ngoãn theo hắn.
“Lát nữa dù ngươi có nhìn thấy gì, nghe thấy gì, ngươi cũng không thể tiết lộ ra ngoài một chữ, hiểu chưa?” Trần Hà vừa đi vừa căn dặn.
Lòng tôi căng thẳng, nhanh chóng gật đầu. Thủ đoạn này của Trần Hà tôi từng thấy, động một chút sẽ đòi cắt lưỡi người ta, tôi phải cẩn thận hơn mới được. Trần Hà đưa tôi ra đại sảnh của Trần gia, chỉ thấy một chàng trai trẻ tuổi quần áo sang trọng nằm ngửa mặt lên trời, hai bên vài ba người hầu bó tay toàn tập nhìn gã. Vừa nhìn thấy Trần Hà, gã kích động như gặp được thân nhân.
Tôi đứng sau Trần Hà, rướn cổ dòm ra trước.
Người kia ước chừng 15, 16 tuổi, da thịt nhẵn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-phu/2284953/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.