Đội trưởng Cầu vừa định lên tiếng. Trần Tư Nam liền giật lấy bộ đàm, gào lớn: “Mau rút lui!”
Đội trưởng Cầu đương nhiên không thể để Trần Tư Nam thay mình ra lệnh. Ông lập tức giật lại bộ đàm, nói với Trần Tư Nam:
“Anh Trần, xin chú ý hành vi của mình. Nếu không, tôi có thể buộc tội anh chiếm đoạt thiết bị của cảnh sát!”
Trần Tư Nam lo đến mức mồ hôi túa ra.
“Đội trưởng Cầu, bây giờ tôi không có thời gian giải thích với anh. Mau bảo anh em của anh rút ra ngoài! Thứ đó không phải là thứ các anh có thể đối phó được đâu!”
Đội trưởng Cầu còn chưa kịp nói thì bộ đàm đã phát ra từng tràng tạp âm.
“Cứu mạng!”
“Yêu… yêu quái!”
“A—!”
Từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết truyền đến. Lúc này đội trưởng Cầu cũng hoảng hốt, cầm bộ đàm liên tục gào lên, nhưng trong bộ đàm lại hoàn toàn không còn chút âm thanh nào.
“Anh Trần, rốt cuộc chuyện này là thế nào vậy?” Sắc mặt đội trưởng Cầu trắng bệch như tro tàn.
Trần Tư Nam hít sâu một hơi, nói:
“Khách sạn Đế Hào này rất có thể có một con yêu nghiệt cực kỳ lợi hại.”
Thực ra đội trưởng Cầu vốn là một người vô thần kiên định, trước đây ông luôn cho rằng Trần Tư Nam và Trương Bán Tiên giống nhau, đều là bọn thần côn l.ừ.a đ.ả.o. Cho đến khi nghe thấy tiếng kêu của đội viên vừa rồi, ông mới ý thức được có điều không ổn.
“Anh Trần, anh có cách nào cứu được những người bên trong không? Đó đều là những anh em đã cùng tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-duong-tien-sinh-bach-quy-quan-than/5218480/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.