“Anh Trần, anh thấy đỡ hơn chưa?” Lý Hiểu Vũ xách túi hoa quả bước vào phòng bệnh của Trần Tư Nam.
Trần Tư Nam đang cầm bản tàn quyển của Đế thuật nghiên cứu, thấy Lý Hiểu Vũ đến thì đặt sách xuống, nói:
“Đỡ nhiều rồi. May mà cậu vào kịp cứu tôi, nếu không e là tôi thật sự mất m.á.u đến c.h.ế.t.”
“Anh nói vậy khách sáo quá. Tôi còn phải cảm ơn anh mới đúng, nếu không có anh thì chị tôi chắc giờ vẫn còn bị con quỷ anh kia khống chế.”
Nghe đến đây, Trần Tư Nam mới chợt nhớ ra: “À đúng rồi, chị cậu đâu?”
Lý Hiểu Vũ xoay người đi ra ngoài, rồi dắt vào một cô gái khoảng hơn hai mươi tuổi. Cô gái này tuy thần sắc vẫn còn hơi đờ đẫn, nhưng ít nhất đã khôi phục được ý thức của mình.
“Haiz… đúng như anh nói, trí lực của chị tôi giờ chỉ dừng lại ở mức bảy, tám tuổi.”
Trần Tư Nam gật đầu. Đây vốn là kết cục đã được dự đoán trước. Lý Tiểu Liên từ lúc bảy, tám tuổi đã bị Lý Đức Phúc chọn làm vật chủ nuôi tiểu quỷ, nhiều năm bị quỷ mê hoặc như vậy mà ba hồn bảy vía vẫn chưa tan, đã là điều may mắn trong bất hạnh rồi.
Qua chuyện này, Trần Tư Nam cũng xem như hiểu thêm về người thành thị. Bề ngoài thì ăn mặc bảnh bao, nhưng những việc làm sau lưng lại còn không bằng cầm thú. Lý Đức Phúc vậy mà sẵn sàng để cháu gái mình làm quỷ nô cả đời.
Sau khi Trần Tư Nam thu phục quỷ anh, Lý Đức Phúc tức giận đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-duong-tien-sinh-bach-quy-quan-than/5218479/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.