Lúc này Đặng Lai Vĩ mới nhìn thấy rõ. Hồ m.á.u kia chẳng khác nào một tu la tràng. Những anh em trong đội đặc cảnh lúc này giống như người sắp c.h.ế.t đuối, liều mạng giãy giụa trên mặt hồ.
Từ trong hồ m.á.u, từng cánh tay thò ra, ra sức kéo họ xuống phía dưới. Có mấy người không trụ nổi, lập tức bị kéo chìm xuống. Chỉ thấy bên cạnh hồ bơi, trong vòng vài giây đã có mấy người trực tiếp biến thành thây khô.
Đặng Lai Vĩ nhìn đến đỏ cả mắt, lập tức lao thẳng về phía hồ m.á.u. Trần Tư Nam vội vàng kéo anh ta lại.
“Anh điên rồi sao!”
“Tôi không điên, tôi phải cứu anh em của tôi!”
Trần Tư Nam trầm giọng nói:
“Muốn cứu người thì ngồi yên một bên cho tôi, lát nữa cũng chỉ có anh mới cứu được bọn họ!”
Đúng lúc này, hồ m.á.u biến hóa, vậy mà ngưng tụ thành một khuôn mặt người. Khuôn mặt đó nhìn chằm chằm Trần Tư Nam và Đặng Lai Vĩ.
“Đạo sĩ? Ta không muốn đối địch với ngươi. Ngươi tự rời đi, ta cũng sẽ không gây khó dễ cho ngươi!” Huyết Yêu lên tiếng.
Trần Tư Nam không ngờ Huyết Yêu này đã có thể mở miệng nói tiếng người.
“Huyết Yêu, muốn ta rời đi cũng được, chỉ cần ngươi thả những người này ra, ta đảm bảo lập tức rời khỏi đây.”
Đúng như Trần Tư Nam suy nghĩ, nếu Huyết Yêu chịu thả những đặc cảnh này, anh cũng không cần phải liều mạng với nó, như vậy là tốt nhất.
Huyết Yêu cười nhạo:
“Thằng nhóc loài người, ngươi tưởng ta sợ ngươi sao? Còn muốn mang hết bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-duong-tien-sinh-bach-quy-quan-than/5218481/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.