Tôi như á khẩu,lùi lại sát tường. Phía bên kia,tổng cộng có ba người,không,đúng hơn là ba đứa trẻ thì phải,đang đưa tay lên miệng,ra dấu im lặng. Chú Ba và thằng Dũng dường như không hề hay biết. Từ trong nhà,chị Thắm mang thêm hai ly nước và vừa đi xuyên qua chỗ bọn nó đang đứng.
- Ơ Ơ
- Sơn.. Sơn... Có chuyện gì vậy mày.
- Ơ Ơ... Bọn nó... Bọn nó..
- Ai...Ai
Tôi ấp úng không nói được nên lời. Cổ họng như bị chặn đứng lại,vội đưa tay chỉ về phía trước. Thằng Dũng ra chiều rất khó hiểu. Chú Ba chưa kịp khấn cũng quay sang thăm dò.
- Có chuyện gì vậy mày. Sơn. Sơn.
- Ơ Hả.
Hai tiếng gọi lớn của chú Ba kéo tôi về thực tại. Ngay lập tức,ba đứa con nít cũng lẳng lặng biến mất đi. Khói nhang trên tay chú Ba cũng vừa tỏa sang nghi ngút.
- Mày sao vậy. Làm gì mặt trắng bệt vậy mày.
- Dạ.. Không. Không... Tự nhiên con thấy lạnh lạnh trong người thôi.
- Cái thằng.... Thôi để tao khấn cái rồi mấy chú cháu mình ngồi chơi.
Chú Ba thắp lại cây đèn cầy bị tắt rồi bắt đầu cầm nhang đứng khấn. Lúc này tôi đã lùi hẳn ra sau lưng chú. Cốt lõi là quan sát xem bọn nó còn ở đây hay không.
- thổ thần đất đai,cô bác xa gần,vong linh vất vưởng đến hưởng ít lộc trần,xin phù hộ cho gia đình tôi được bình an,sức khỏe và đường sự nghiệp,công việc sắp tới được thành công may mắn. Nếu đúng như mong muốn,tôi sẽ mâm cao cổ đầy không thiếu.
Chú Ba khấn một tràng,không quên đá mắt cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-vua-thap-nhang-cho-vong-hon/229235/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.