Chỉ nghe đến đó,tự nhiên đầu óc quay cuồng,chân liêu xiêu đứng không vững nữa. Tôi ngã nhào vào cái cổng nhà chú Ba,trượt từ từ ngồi thụp xuống đất. Trước mặt là hai người đứng tuổi đang nhìn chằm chằm. Mấy thằng nhóc con lập tức lui ra,phá lên cười hỉ hả.
- Sơn... Sơn... Mày sao vậy. Uống tí đã say rồi. Để tao dìu mày về. Mày chửi ai thế.
- Chửi ai đâu. Tao bảo mấy thằng nhóc này về nhà đi. Cha mẹ đâu mà để lông bông thế.
- Có ai đâu mà. Mày say rồi.
- Kia kìa. Hả. Đi rồi à.
- Cái thằng,để tao đưa mày về.
Thân thể mềm như cọng bún,tôi chẳng còn biết ất giáp gì nữa,trước khi hoàn toàn bất tỉnh,chỉ kịp ngoái đầu lại và thoáng thấy những cái bóng đen đang vẫy tay chào.
- Chú... Chú ơi..
Một cái kéo tay lạnh toát làm tôi bừng tỉnh,mình đang ở đâu đây. Sao ngoài đường vắng vẻ thế này. Mấy giờ rồi chẳng biết nữa
- Chú chú.. Chú dẫm lên kẹo rồi. Tránh ra cho con lấy đi.
- Hả.. À ừ.
Ai đó vừa nắm chặt lấy cổ tay tôi kéo mạnh. Giật mình quay lại,thì ra là một thằng nhóc con đang lom khom nhặt kẹo. Khẽ nhấc chân lên,dưới dẹp đang dính chặt hai cái bánh cúng.
- Con nói cái này hả.
- Dạ đúng rồi. Chú dẫm nát mất rồi.
- Ơ hả. Ơ... Đừng...đừng quá đây...
Một gương mặt trắng toát không có mắt mũi miệng vừa ngước lên nhìn khiến tôi thót cả tim. Nó đang cầm một đống kẹo trên tay,từ từ tiến lại gần.
- Đừng.....đừng....đừng....qua đây...đừng....
- Sơn... Sơn...
- Ọe ọe.
- Trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-vua-thap-nhang-cho-vong-hon/229236/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.