Chất giọng đều đều của anh Hưng càng nghe diễn giải càng thấy rùng rợn. Cử chỉ,thái độ lúc này cứ như thầy đồng vậy. Nghe đến đó,tôi cũng hoang mang vài phần. Nhưng dù sao cũng chỉ là những nhận định chủ quan. Thực hư chưa được kiểm chứng. Nghe để biết. Để tham khảo,chứ không phải tin sái cổ rồi hướng theo.
- À Anh Sơn cất cái dĩa luôn này anh.
- À ừ. Em quên mất.
Nhìn cái dĩa,những hình ảnh hôm qua lại bất chợt hiện lên. “anh gặp vong lành rồi”. Hi vọng là vậy. Hi vọng là ở cõi khác,thằng bé cũng sẽ được hưởng những đặc ân của cuộc đời. Hình thể nào thì cũng vậy,những điều tốt đẹp không được quyền phân biệt.
Nay làm ca sáng nên hai giờ chiều là tôi có mặt ở nhà rồi. Vừa dừng xe trước cổng thì thấy nhà chú Ba ngổn ngang đồ đạc,hai ba chiếc xe bán tải đậu phía trước. Ổng với chị Thắm thì loay hoay quét dọn phía chỗ hiên.
- Chú Ba tất bật ghê vậy.
- Ủa mày mới về hả. Tối nay thằng Dũng nó về luôn rồi. Nó gửi mấy thùng rượu về trước để chiết ra bán tết đây. Sắp tới cũng kinh doanh mặt hàng này luôn. Rượu ngoại nhập khẩu với cả rượu thuốc các thứ.
- Con thấy cũng ổn đó chú Ba. Mẫu mã các kiểu cũng đẹp. À chú,đêm qua có thấy gì lạ lạ không.
- Không. Mày nói đúng đó,bọn nó giờ có cho vàng cũng không dám vào đâu. Với cả lại những đứa ngu ngơ tao mới sợ. Chứ những đứa tài lanh như đám hôm qua,nhìn lên thấy camera nó không dám vào đâu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-vua-thap-nhang-cho-vong-hon/229234/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.