Nhấp môi một ngụm cà phê đen ít đường,khẽ nhăn mặt ra chiều từng trải,anh Hưng bắt đầu với chất giọng khàn đặc và đều đều của mình.
- Em vào công ty đây được năm năm rồi. Hồi mới vào thì công nhận sợ thật. Nhiều chuyện lạ lắm. Ở lại trực đêm,cứ tầm mười một giờ,mười hai giờ là bắt đầu nghe tiếng chén bát vang lên ở cái kho sau cửa hàng. Cái kho bên tay trái chỗ anh ngồi đó. Em thì cũng đinh ninh là chuột bọ gì thôi,cho đến một đêm. Em nhớ lại mà nồi hết da gà rồi. Bữa đó cũng cận tết như này,lại trúng ngày cuối tháng,nhân viên ở lại làm muộn lắm. Phải hơn mười một rưỡi mới về. Em vào bàn giao tài sản xong,tính ra ngoài khóa cửa tuần tra một vòng rồi đi ngủ thì cái chỗ trụ cổng ngày hôm qua anh đứng múa may chỉ trỏ ấy,có ba bốn người thập thò thậm thụt như ăn trộm vậy. Làm bảo vệ là anh biết rồi,mấy trường hợp đó phải nhanh trí đến đuổi đi ngay. Em mới đứng chỗ sảnh em quát ra “này,khuya rồi mấy người làm cái gì vậy,tính lấy cái gì đó,tôi báo công an bây giờ”. Lúc đó khuya rồi mà giọng em nó khàn nên vang to lắm. Mà nói rồi thì bọn người đó cũng trơ mặt ra. Bực mình em mới cầm ba ton tính ra thị uy thì chị Hiền,cựu cửa hàng trưởng ngày đó,cũng vừa chạy xe ra cổng,thấy vậy liền thắc mắc là có chuyện gì sao em hét lớn vậy. Em mới chỉ qua đám người chỗ trụ cổng,nhưng vừa nhìn lại thì không thấy ai nữa.
Nghe đến đó,tôi cũng nổi da
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-vua-thap-nhang-cho-vong-hon/229233/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.