Trong cơn mê man, những tiếng gọi the thé bất chợt vang lên. Tôi nghe rõ từng tiếng “chú,chú” đang văng vẳng bên tai. Phía ngoài ban công,cửa đã bật tung. Hai tấm rèm bay qua bay lại. Không gian tối om như mực. Từng làn khói mỏng từ đâu tỏa ra,hương thơm ngào ngạt.
- Chú. Chú.....
Vai bị lay mạnh từ phía sau. Tôi giật mình quay lại,suýt chút nữa đã hét toáng lên. Thằng nhóc,là thằng nhóc,nó đang đứng sát ở cuối giường,nhìn tôi mỉm cười. Tim đập như muốn vỡ lồng ngực. Khoảnh khắc quá đỗi bất ngờ và có chút rùng rợn khiến tôi nhất thời á khẩu,mắt trân trân không rời khỏi nó.
Thăng nhóc từ từ tiến lại gần,ánh sáng từ ngọn đèn đường hắt qua gương mặt đã thủng lỗ chỗ. Thân thể như rã rời. Muốn vùng dậy chạy nhưng chân tay nặng như đeo chì. Một cái nắm tay lạnh toát,khuôn mặt đáng sợ vẫn kịp nở một nụ cười mỉm đầy bí ẩn.
- Con cảm ơn chú
- Hả. Này.. Này..
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra,thằng nhóc bỗng chốc chạy thật nhanh ra chỗ ban công rồi mất hút trong làn khói mỏng manh như sương đêm.
- Sơn. Sơn... Cái gì mà hét ghê vậy con. Nằm mộng hả.
- À. Dạ... Dạ má hả má. Dạ con không biết.
- Trời ơi cái thằng. Nhập tâm cái gì mà la hét quá trời vậy con.
Những hình ảnh vừa rồi không thể nói là mơ được. Chính mắt tôi đã đối diện với thằng nhóc ở cửa hàng. Tại sao nó lại ở đây và rút cuộc nó đích thị là hình thể gì. Một chút dư âm vẫn còn ớn lạnh. Gương mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-vua-thap-nhang-cho-vong-hon/229232/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.