Tôi cứ đứng bất động nhìn vào dĩa nhãn đặt cạnh trụ cổng. Không gian như cô đặc lại trong cái run rẩy của đôi tay. Phía trước mặt,làn khói từ thùng đốt giấy vẫn tỏa ra nghi ngút. Xuyên qua sự mỏng manh,không còn hình bóng nào xuất hiện nữa. Anh Hưng dường như cũng cảm thấy sự bất thường,lom khom nhặt đĩa nhãn lên.
- Đừng anh. Cứ để lại chỗ cũ.
- Sao vậy anh Sơn.
- Sáng mai rồi anh dọn. Em về trước đây.
Tôi lướt qua vẻ mặt chưng hửng của anh Hưng. Tôi biết anh đang nghĩ gì,nhưng bản thân lại không hiểu mình vừa làm gì. Rút cuộc là chuyện gì vừa xảy ra. Thứ gì đã xuất hiện. Và thực sự nó là ai. Nếu đúng là thứ mình vừa nghĩ đến,tại sao lại chân thực đến mức không thể tin được như vậy.
Trên đường về nhà,đầu óc cứ mông lung vô cùng. Nói như anh Hưng,thì mình vừa mới gặp ma rồi còn đâu. Nhưng mà sao chỉ mình tôi thấy còn ảnh thì không. Rồi những chuyện đêm qua xảy ra ở nhà chú Ba,liệu rằng có phải là những hình thể này hay không. Những cái chạm tay lạnh buốt,những gương mặt đôi mắt sáng quắc ghê rợn,cách họ bỏ chạy và biến mất bí ẩn,hoàn toàn không thể có những lời giải thích chuẩn xác. Đó là còn chưa kể,trước đây tôi chưa từng gặp bất cứ sự việc nào tương đồng.
- Má để đó con thắp cho. Trèo lên trèo xuống cái ghế nguy hiểm vậy.
- Thắp sớm cho người ta hưởng. Tám giờ hơn rồi còn đâu. Sao mà nhìn con phờ phạc vậy.
- Dạ trời gió gió nè má. Lâng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-vua-thap-nhang-cho-vong-hon/229231/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.