Rõ ràng là tôi vừa thấy một tốp ba bốn đứa nhỏ đang ngồi xúm tụm lại nhặt kẹo ăn mà. Sao thoáng chớp mắt đã chạy đi đâu mất tiêu. Nhìn lên nhìn xuống hai bên dọc đường cũng chẳng thấy. Lạ thật.
- Này. Mày nói ai. Đứa nhỏ nào. Tao ở trong nhà ra đây chẳng lẽ tao không thấy.
- À. Dạ chắc con hoa mắt thôi. Con tưởng mấy đứa cháu nhà chú Ba qua chơi.
- Cuối tuần kia đâu giờ này mày. Cầm mấy trái táo vào ăn.
Đợi ổng về nhà,tôi lon ton chạy ra để chứng thực thêm lần nữa. Quả thật là không có ai. Dạo này sao mắt mũi kém thật. Nhìn gà cứ hóa cuốc.
- Chú
- Ở hả.
Một cái kéo tay thật mạnh từ phía sau,kèm theo đó là cảm giác lạnh toát chạy dọc sóng lưng khiến tôi có chút hoảng hốt. Làm gì có ai ở đây. Xung quanh vắng vẻ không một bóng người. Nhưng rõ ràng vừa nghe ai đó gọi một tiếng chú. Bàn tay phải bỗng nhiên nhói lên,tôi kiểm tra thì thấy có một vệt bầm tím nơi cổ tay. Cảm giác buốt buốt vẫn còn âm ỉ. Sao chỉ trong vòng vài phút thôi mà đã hai lần bắt gặp những thứ quái lạ rồi.
Vào trong nhà mới thấy sự khủng khiếp. Vết bầm tím không chỉ nằm một chỗ mà nó bao trọn cả cổ tay. Thoạt nhìn cứ như đang đeo một cái vòng vậy.
- Sao vậy con. Vừa ra ngoài vào đã có chuyện rồi. Sao mà tím hết rồi.
- Dạ con không biết nữa.
- Lấy dầu xoa vào. Tết nhất rồi phải cẩn thận chứ. Bởi không có vợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-vua-thap-nhang-cho-vong-hon/229226/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.