Ngoài cổng đúng là không có một bóng người. Nhìn lên nhìn xuống cũng chẳng thấy ai. Làm sao chỉ trong tích tắc,họ lại biết mất nhanh đến như vậy được.
- Này. Làm gì mà lấm la lấm lét thế. Đợi ai đến à.
- Dạ không.... Con... Mà thôi xuống ăn cơm luôn má.
- Cái thằng....
Cảm giác ngờ ngợ trong người khó chịu vô cùng. Tự nhiên từ lúc nói chuyện với chú Ba xong,lại gặp mấy hình ảnh khó giải thích quá. Chắc là họ đã bỏ đi khi mình vừa chạy xuống thôi mà. Nghĩ vậy cho khỏe.
- Chứ mới sớm mà khóa cổng làm gì vậy con.
- Dạ gần gần Tết này ớn lắm má ơi. Một mét vuông mười mấy thằng ăn trộm. Con khóa cho chắc.
Tôi cũng không biết mình làm vậy để làm gì,vì lí do lúc nãy nói với má nó không đúng như trong suy nghĩ. Thực sự là đang nôn nao,nhưng không rõ chủ đích. Ăn cơm xong,dọn dẹp mấy đống đồ rồi lật đật lên lại ban công quan sát. Nghe hết 145 bài nhạc vẫn không thấy động tĩnh gì khả nghi. Mười một giờ đêm rồi,hàng xóm đã bắt đầu tắt đèn đi ngủ. Trả lại không gian trước mặt một vẻ tối om mù mịt. Gió xuân thoang thoảng lướt qua tán cây bàng đã trơ lá. Một vài cành khô rơi rụng,để vương trong lớp sương đêm những tiếng rắc rắc đến điếng người. Những kẻ nội tâm rất thích bóng đêm,nhưng hôm nay cảm giác đó đã rùng rợn hơn đôi chút. Ai mà biết được,trong những lúc mộng mơ,thứ gϊếŧ chết tâm hồn ta không phải là những câu thơ hay bài nhạc, mà là người vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-vua-thap-nhang-cho-vong-hon/229227/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.