Trong cái đêm cuối cùng mà mùa đông ở lại, lớp sương mù dày đặc đang hối hả giữa không trung bỗng chốc vương lên những bóng hình lơ lửng. Nói cho đúng hơn,dường như nó không cố ý,chỉ là những kẻ lang thang,không biết né tránh đường nào.
Có người vừa cắm hoa trước ngõ,trong cái rằm cuối cùng của năm,chắc là cho đất trời thêm hương sắc. Xuân sẽ đến sớm thôi,đừng cầu kì như vậy. Đúng rồi. Đừng có vứt kẹo ngũ sắc ra,để gọn vào một chỗ,ta với ta cũng từng là con người. Tuy nhiên,đó chỉ là suy nghĩ của những kẻ lắm chuyện,muốn làm sao thì cũng là quyền của người đang đứng trước bàn cúng kia.
- Nay cúng rằm lớn thế chú Ba.
- Ờ. Rằm cuối cùng của năm rồi. Cúng cái cho năm cũ qua năm mới xong ro mày ơi. Nhà mày có cúng không.
- Dạ không,chỉ mua hoa quả thờ với thắp nhang thôi. Đợi hai sáu tất niên rồi kết hợp cúng luôn. Nay thằng Dũng ngày mấy nó về chú.
- Tao nghe hai mươi đó. Lần này nó tính về luôn,cũng dành dụm được chút vốn,chắc kinh doanh cái gì đó.
- Dạ thôi vậy cũng mừng cho nó chú. Bôn ba lang bạt suốt cũng vất vả. Không đâu bằng ở nhà.
- Bởi vậy tao mới siêng cúng kiếng cầu xin đây. Cho nó thuận lợi đường làm ăn chứ coi màu chán quá.
Chú Ba vừa nói vừa vãi bánh kẹo ra giữa đường. Chắc là sẽ có người nhặt thôi nhưng đón nhận nó với tâm thế như thế nào thì khó nói lắm vì trong những cái vung tay đó,ông vừa gán thêm những câu thỉnh cầu về sức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-vua-thap-nhang-cho-vong-hon/229225/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.