"Cái tên Khê Lan Tẫn này cũng là thiên tài khó tìm được, hai mươi tuổi đã thành công kết Anh, cái gì cũng biết một chút, học tập rất nhiều, thần lý khó lường, tính tình kỳ quái." Người kể chuyện vẫy tay, giọng điệu trầm bổng du dương, diễn cảm khá phong phú: "Tục truyền, khi còn nhỏ Khê Lan Tẫn bị kẻ thù đuổi giết, cha mẹ đều mất, kẻ thù vứt hắn xuống vực Vạn Ma, qua ngàn vạn năm, chỉ có một mình hắn bò lên từ đáy vực."
Khê Lan Tẫn đang dùng thuật Thanh Khiết để lau mặt bàn thì nghe được một câu như vậy, động tác hơi khựng lại, cảm giác quen thuộc như có như không dâng lên.
Lão Hồ từng kể chuyện này với hắn sao?
Có lẽ đã từng kể rồi, chắc là vì lúc đó hắn quá chú ý đến tiểu Tạ nên mới không chăm chú lắng nghe.
Theo giọng của người kể chuyện, ấn tượng trong đầu hắn dần rõ ràng hơn.
Vực Vạn Ma kia... là một nơi rất tĩnh mịch.
Bầu trời ở đó âm u, trăm dặm xung quanh không có nổi một cọng cỏ, bên trên vực có khói đen kỳ lạ nhấp nhô biến hóa, bên dưới lại sâu không thấy đáy.
Người rơi xuống vực Vạn Ma, chưa có ai bò lên được.
Ma tu ở Thương Lộ Châu tránh né vực Vạn Ma nhưng lại có sự sùng kính quỷ dị.
Nghe đồn vực Vạn Ma chứa đựng oán khí, hận khí, nộ khí của thế gian, có một sức mạnh đáng sợ đang ngủ say ở đó... Lời đồn đãi này đã được chứng minh là đúng vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-trong-tu-chan-gioi-cung-lan-truyen-cau-chuyen-cua-bon-ta/2855207/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.