Cùng lúc đó tại một biệt thự nọ.
Không còn gánh vác trên vai tập đoàn của gia đình nên Tống Minh Viễn đã hoàn toàn buông bỏ bản thân, anh thức đến tận một hai giờ khuya, chờ khi mệt rồi lại ngủ mãi đến mười giờ sáng hôm sau mới tờ mờ thức dậy. Cuộc sống của anh đã trôi qua một cách nhạt nhẽo như vậy được vài tuần rồi, tuy có chút buồn chán nhưng như vậy còn hơn sống trong cái thành phố ngột ngạt kia, anh thực sự chịu không nổi.
Tống Minh Viễn trở mình, ngắm nhìn bức chân dung của Châu Mộc Vân ở chiếc bàn bên cạnh một hồi lâu mới lười biếng bước xuống giường. Căn biệt thự to lớn không có người giúp việc, không có quản gia đã khiến nó bừa bộn lên trông thấy nhưng dù vậy anh vẫn không hề quan tâm. Tống Minh Viễn không ăn sáng, sau khi vệ sinh cá nhân xong liền đi thẳng tới khách sạn ở cách đó không xa.
“Tôi muốn lên hồ bơi phía trên một lát, trong hôm nay đừng cho ai bước vào.”
Vừa bước vào anh đã đi thẳng tới quầy lễ tân, nào ngờ đâu còn chưa kịp bước lên thì đã bị nhân viên tiến lên ngăn lại.
“Khoan… khoan đã…”
“Chuyện gì?”
“Thiếu gia, đêm hôm qua có một vị tiểu thư tới đã bao trọn hồ bơi đến hết tuần này rồi ạ.”
Tống Minh Viễn nhíu mày, nghi hoặc hỏi lại: “Sao lại bao hồ bơi? Biển ở ngay ngoài kia cơ mà?”
“…”
“Tôi… tôi cũng không biết…”
Anh thở dài, chỉ đành thất vọng quay về nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-tinh-chuyen-kiep/2717587/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.