Một tháng sau, Tống Minh Viễn và Châu Mộc Vân kết hôn. Đám cưới của hai người không quá rầm rộ, chỉ tổ chức ở một trang viên nhỏ cùng những người bạn, anh chị em thân thiết khiến nó trở nên ấm cúng hơn rất nhiều chứ không còn rầm rộ, náo nhiệt như trước nữa. Tống Minh Viễn không còn là tổng giác đốc tập đoàn Tống Thị nên sau khi kết hôn liền tiếp quản khách sạn do cha để lại sau đó mở thêm một vài nhà hàng và bắt đầu tập nấu nướng, chuyên tâm chăm sóc cho người vợ khó khăn lắm mới lấy được.
Châu Mộc Vân rất nhanh đã khỏe mạnh và sinh hoạt bình thường trở lại, cô tiếp tục làm bác sĩ ở bệnh viện mà cha cô từng làm, dốc sức chữa bệnh cứu người nhưng chưa đầy ba tháng thì một sự việc bất ngờ lại xảy đến.
“Chúc mừng nhé, cô đã có thai rồi, là song thai.”
“Gì cơ? Có thai, cô ấy có thai thật sao?”
“…”
Tống Minh Viễn mất hẳn một ngày trời mới tiếp nhận được lượng thông tin khổng lồ này, anh vui đến mức cười không ngớt, cứ đi đi lại lại cả trăm vòng khiến Châu Mộc Vân ngồi không cũng thấy chóng mặt, không nhịn nổi mà kéo tay anh ngồi xuống ghế.
“Ông xã, anh bình tĩnh lại giúp em được không?”
“Đây không phải là mơ đúng chứ? Mộc Vân, anh được lên chức ba rồi đúng không?”
“Đúng rồi đấy ông tướng ạ.” Cô cười hì hì.
“Thật không thể ngờ được mà, không phải một đứa nữa mà lại là hai đứa một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-tinh-chuyen-kiep/2717589/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.