Tối quá…
Đau quá…
Châu Mộc Vân nheo mắt, hoàn toàn không biết bản thân đang ở nơi nào, nàng khua tay múa chân, chạy thật nhanh thật nhanh nhưng thứ màu đen u ám vẫn bao lấy đôi mắt xinh đẹp.
Có ai không, cứu tôi với?
Cổ họng đau… nên chẳng thốt nên lời. Châu Mộc Vân muốn khóc nhưng chẳng thể khóc, muốn chết cũng chẳng thể chết được. Rõ ràng bản thân mình đã bị Tống Minh Viễn đâm một nhát rồi cơ mà? Cớ sao lại còn giữ được ý thức vậy? Chẳng lẽ là đang ở trong quan tài sao?
Châu Mộc Vân càng nghĩ càng thấy sợ, may mắn thay chạy một hồi lâu cuối cùng cũng phát hiện ra tia sáng phát ra từ khoảng tối đằng xa kia. Người con gái yếu mềm ấy như thấy được hi vọng, dùng chút sức lực còn lại để thoát ra khỏi màn đêm, lao thẳng vào chùm sáng mạnh mẽ ở trước mặt.
Nhưng có lẽ do quá đột ngột mà đôi mắt xinh đẹp nheo chặt lại, Châu Mộc Vân chớp chớp, tới khi mở được ra lần nữa thì đập ngay vào mắt lại là trần nhà lạnh lẽo. Cô ngẩn người, khó nhọc nghiêng đầu qua một bên thì phát hiện nơi mình đang nằm lại là một phòng bệnh quen thuộc.
Chuyện gì đây?
Cô ngẩn người, mấp máy môi nhưng cổ họng lại khô khốc, cố đến thế nào cũng hoàn toàn không thốt được nên lời. Không những thế trên người Châu Mộc Vân lúc này lại chằng chịt các dây rợ khác nhau, khiến cô cảm thấy vừa bí bách vừa ngạt thở.
“Chẳng lẽ mình quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-tinh-chuyen-kiep/2717584/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.