Ánh trăng nhàn nhạt chiếu sáng góc khuất trong Thượng Uyển. Cơn gió đông
lạnh lẽo cuốn bay từng chiếc lá khô trên nền đất. Nàng ngẩng đầu lên, đưa mắt
nhìn tên nam nhân đứng khuất bóng. Hắn nheo mắt nhìn về nơi phát ra tiếng
động…
- Khả phi, nàng cũng ở đây sao?- Quách Hạo Nghiên không vui quay mặt lại,
ánh mắt rời khỏi thân ảnh nữ nhi đang run rẩy trên mặt đất. Hắn thực sự
không ngờ có thể gặp nàng ta ở đây, vốn tưởng rằng sau chuyện vừa rồi chỉ
còn lại mình hắn lưu luyến trong Đông cung vậy mà hiện tại hắn lại gặp phải
hai người, lại đều là nữ nhân.
- Hoàng thượng, thần thiếp vì chuyện vừa rồi nên mất ngủ, đang đi dạo xung
quanh thì nhìn thấy đèn Đông cung còn sáng mới tự ý xông vào, không biết
thiếp có làm phiền bệ hạ không?- Khả An Tịnh mĩ lệ chớp mắt, giọng nói
nhẹ nhàng nhưng vẫn chưa hết run rẩy đủ thấy chuyện vừa rồi đã làm nàng
thất kinh đến độ nào. Từ trước tới giờ, Quách Hạo Nghiên luôn luôn chiều
theo ý nàng, nàng muốn gì Hoàng thượng đều đáp ứng, hậu cung một thân
nàng làm chủ, các phi tần khác đều vì vậy mà hết lời xu nịnh nàng. Vốn
tưởng chỉ cần một vài năm, hắn sẽ phong nàng làm hoàng hậu, vậy mà đã 5
năm trôi qua vẫn chưa thấy có động tĩnh gì. Trong lòng nàng thực sự rối như
tơ vò, lại cộng thêm sự lạnh nhạt của hắn trong thời gian gần đây khiến nàng
càng thêm lo ngại đến vị trí của mình trong cung, con gái cũng có thì,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-phi-tram-khong-cho-xuat-cung/144282/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.