Vào lúc này thì một tiếng chuông điện thoại vang lên, không phải làcủa bọn Trương Ninh Hi mà là một tiếng chuông rất lạ, không những lạ màcòn đặc biệt không kém, là nhạc thiếu nhi…
Trương Nhất Manh cứ tưởng là nhạc chuông của Trương Ninh Giản nhưngnhìn sang phía anh thì thấy anh chẳng có tí phản ứng nào với tiếngchuông này. Mà hình như từ lúc Trương Ninh Trí trở về đến giờ anh đềuyên lặng, chân mày khẽ nhíu lại, có lẽ là vì chuyện bị thương của Trương Ninh Trí mà lo lắng
Kết quả lại là của vị giám đốc Viên kia…
Ông chú kia thanh tao lấy điện thoại từ trong túi áo ra, liếc nhìn sơ qua màn hình điện thoại, sau đó chợt đưa qua cho Trương Nhất Manh ngồibên cạnh.
Trương Nhất Manh: “?”
“Phiền cô nghe điện thoại giùm tôi, chỉ cần nói “Cô là ai vậy?” làđược rồi.” Trên mặt anh ta lấp ló nụ cười nhưng nghe giọng thì chẳng cógì giống như đang cười cả.
Trương Nhất Manh nhìn thoáng qua, tên biểu hiện là “Đường Đường”.
Đường Đường?
Sao nghe thấy quen quen vậy cà….
Trương Nhất Manh nhấn nút nghe, nói câu “Cô là ai”, sau đó trả lạiđiện thoại cho giám đốc Viên, nghe thấy rõ ràng từ phía đối diện truyềnđến giọng nói hổn hển của phụ nữ: “Cái gì chứ! Lại là đàn bà khác! Còngạt tôi nói là có việc! Cô, mau kêu tên khốn Viên Phục kia nghe điệnthoại cho tôi!”
Trương Nhất Manh: “…”
“Cám ơn.” Viên phục nhỏ giọng nói cảm ơn sau đó nhận điện thoại, vẻ mặt bình tĩnh như thường nói: “Alô? Đường Đường phải không?”
Trương Nhất Manh: “…”
Lúc này cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-la-me-anh/536056/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.