Khi Trương Nhất Manh tỉnh lại vào sáng hôm sau thì thấy thân thể đaunhứt vô cùng, nhất là phần vai của cô, giống như là bị cả chiếc xe tảilớn nghiền qua vậy, cổ và cánh tay cũng đau không kém.
Vấn đề là ở tư thế ngủ.
Trương Nhất Manh đau khổ xoay xoay cổ, sau đó từ từ ngẩng đầu lên…Vừa ngẩng đầu lên đã chạm ngay vào con ngươi đen như mực của Trương Ninh Trí.
Cô sợ hết hồn, rụt cả người về sau, thế nhưng ngón tay lại không nhúc nhích được, Trương Nhất Manh khó xử quay đầu nhìn xem, phát hiện taycủa mình đang nằm trong lòng bàn tay của Trương Ninh Trí, cảm thấyngượng chín cả mặt, lắp ba lắp bắp nói: “Trương, Trương Ninh Trí…”
Trương Ninh Trí vẫn đang nhìn cô lạnh lùng.
“Hôm qua anh trở về, không những bị thương mà còn sốt ca nữa, hạ sốtrồi tôi lại sợ anh lại nóng lên nên đặt ngón tay lên tay anh để kiểm tra nhiệt độ, ha ha ha ha, anh đừng có nghĩ bậy…”
Trương Nhất Manh rụt rụt tay lại.
Trương Ninh Trí chợt nắm chặt ngón tay của Trương Nhất Manh lại, bàntay ấm áp làm cho ngón tay lạnh băng của Trương Nhất Manh cảm nhận đượchơi ấm, Trương Nhất Manh mở to mắt nhìn Trương Ninh Trí, chỉ nghe anhnói nhẹ: “Đỡ tôi dậy.”
Giọng nói của anh ta vẫn lạnh lùng như thế, nhưng trở nên yếu ớt hơnnhiều, Trương Nhất Manh gật đầu, đỡ anh trong trạng thái bị nắm chặttay, cô nhìn sang bên cạnh, đúng lúc nhìn thấy Trương Ninh Hi và TrươngNinh Giản đang ngủ say sưa, Trương Ninh Trí tinh ý nhận ra vết xanh nhạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-la-me-anh/536057/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.