Suốt giờ tự học tối, ai cũng thấy, Lâm Tuyết chỉ ngồi chăm chăm vào điện thoại. Bài tập về nhà lại không làm trước, học tập như thế này sao vẫn được thầy cô yêu quý nhỉ? Nhưng mọi người, đâu ai biết rằng, từ trước tới nay. Bài tập về nhà, cô có bao giờ làm đâu. Cứ nhảy lớp liên tục thì đối với cô những việc như làm bài tập về nhà này chẳng khác nào việc cô ngồi giải đề cả. Bây giờ, học cao trung chỉ là hứng thú nhất thời của cô mà thôi nên bài tập về nhà cũng không nhất thiết là phải làm.
- Lâm... Bạn học Lâm, tuy là bạn đang học, nhưng có vẻ bạn khiến các bạn khác không vừa ý rồi.- Tần Sở Hàn nói khẽ vào tai cô, khiến cô hơi giật mình, ngượng ngùng.
Cô nói nhỏ với anh:" Tôi có làm gì đâu chứ, bài tập gì đó... Cần thiết sao? ".
Anh hơi nhau mày rồi tỏ vẻ như đã cảm thông cho cô rồi gấp sách vở lại. Cô nhìn anh chằm chằm, vẻ thắc mắc rằng không biết bạn học này đang tính làm gì. Tiếp sau đó, anh từ từ lấy điện thoại ra và ngồi chơi game trong sự ngỡ ngàng của cô và tất cả mọi người.
- Không lo học đi, tôi làm gì, kệ tôi. Không ảnh hưởng tới các người! -Tần Sở Hàn hùng hồn nói.
Lâm Tuyết huých nhẹ tay anh rồi khẽ hỏi:" Sở Hàn, cậu làm gì vậy? ".
- Thì đang chơi game thôi, có gì mà phải ngạc nhiên? Nếu chỉ học không thôi thì chán lắm.
Thật kì lạ, cô không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-dung-ai-sai-/3404175/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.