Sáng sớm, hai người vẫn như cũ ăn ý cùng tỉnh lại.
Dung An Trúc còn đang yên lặng khó chịu vì say rượu đau đầu, đột nhiên bị Tiêu Luân xoay người đè lên.
“………” Dung An Trúc nhìn ngọn lửa trong mắt người kia, cảm thấy buồn cười, khoé miệng cũng cong lên.
Tiêu Luân bị y cười liền biến thành trong bụng cũng bốc lửa luôn, cho nên hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng, bàn tay lần xuống dưới trực tiếp cầm lấy vật đã nửa cương của y.
Dung An Trúc thoải mái mà hừ nhẹ hai tiếng, điều chỉnh vị trí một chút, tay cũng đi xuống cầm lấy hạ thân của người kia, chậm rãi vuốt ve. “Cậu xác định là không muốn như hôm qua?”
Tiêu Luân mặt đỏ lên, hung hăng hôn y một ngụm rồi mới nhả ra. “Cũng không phải không muốn”.
Trên mặt Dung An Trúc mang theo ý cười bao dung. “Vậy thế nào cậu mới bằng lòng?”
“Ba năm bảy tôi lên, hai bốn sáu tới cậu”. Tiêu Luân nói.
Dung An Trúc trở mình xem thường. “Được được được”.
Lời thì nói là thế, nhưng chân chính hành sự về sau, đa số thời gian đều là Tiêu Luân chiếm cơ hội ở mặt trên.
Dung An Trúc cũng không phải không lay chuyển được hắn, chẳng qua nếu là cùng Tiêu Luân, y cũng không ngại để ý, nhượng bộ vài phần mà làm hắn thoải mái cũng chẳng phải chuyện lớn lao gì.
Dung An Trúc tuy rằng treo trên mình cái danh trợ lý tư nhân cao cấp, nhưng ở công ty cũng có văn phòng riêng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cuu-sinh-tinh/2460118/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.