Sáng sớm sau đêm đầu, người nào tỉnh dậy trước đều là chuyện tốt, có thể nhân lúc người kia còn đang ngủ say mà nghĩ lại chuyện đêm qua, điều chỉnh cảm xúc của chính mình.
Nhưng hai người lại đồng thời tỉnh lại, vừa tỉnh đã liền nhận ra – người đang khoả thân ngủ cùng mình.
Dung An Trúc còn gối lên vai Tiêu Luân – trước kia cùng với bạn qua đêm chưa từng xảy ra tình huống này – chân hai người vẫn còn dây dưa một chỗ, lại đồng thời ăn ý nhìn trần nhà, cùng nhau trầm mặc.
Cảm giác thoả mãn lan từ eo đến toàn thân.
“Thích muốn chết”. Cuối cùng Tiêu Luân mở miệng.
“………” Dung An Trúc chuyển thân, bên miệng mang theo ý cười. “Lần sau cho cậu càng thích”.
Tiêu Luân nhướn mi.
“Lần sau, tôi ở trên”.
Qua kỳ nghỉ năm mới, nhân viên của Khao Trúc Văn Hoá trở về công ty lại phát hiện Tiêu tổng nhà mình hình như đang trốn Dung tổng. Nhưng mà, sao có thể như vậy? Cảm tình hai người thâm sâu, bình thường đi đường ăn cơm đều có nhau, Tiêu tổng không phải còn ở nhà Dung tổng sao?
Chẳng lẽ lúc đón năm mới đã xảy ra chuyện không thể cho ai biết?
Chuyện không thể nói cho ai biết đã xảy ra trước lễ mừng năm mới một tuần, nhưng cũng chỉ có vẻn vẹn một lần duy nhất ấy.
Lần đó sau khi nghe Dung An Trúc nói xong, Tiêu Luân trợn mắt, dần dần nhích khỏi cơ thể ấm áp của Dung An Trúc.
Dung An Trúc không biết nên khóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cuu-sinh-tinh/2460116/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.