Bách Trầm Tùng tính thử thời gian, đã hơn mấy tháng cậu không về khu nhà ở rồi.
Lúc xe taxi dừng lại trước cửa vào khu nhà ở, cậu có cảm giác quen thuộc đột nhiên trở lại, rất thoải mái.
Hơn nửa đêm rồi, hành lang không có người nhưng Bách Trầm Tùng biết mật mã, cứ thế đi thẳng.
Cho đến khi tới cảnh cửa nhà quen thuộc nhất ấn mật mã, sai rồi.
Bách Trầm Tùng sững ra ba bốn giây.
Lương Phong đổi mật mã rồi.
Vài giây sau, Bách Trầm Tùng thử ấn lại một chuỗi nữa.
"Cạch" một tiếng, cửa mở.
Mật mã đổi thành sinh nhật cậu rồi.
Trong phòng tối đen, Bách Trầm Tùng đứng chần chừ ở cửa rất lâu, mũi không khỏi chua xót, hít thở cũng run rẩy.
Căn phòng đã rất lâu chưa vào vẫn không có gì thay đổi.
Hai chiếc tai nhỏ thính, nghe được tiếng động thì tỉnh giấc.
"Suỵt." Bách Trầm Tùng nhỏ giọng sờ đầu chó vài cái.
Chắc là ngửi được mùi, chú chó cọ cọ vài cái, không kêu.
Cửa phòng ngủ Lương Phong đóng chặt.
Trước đó lúc hai người gọi điện đã từng nói, bây giờ chó rụng lông rất nhiều, vừa mở cửa phòng ngủ là thích chui vào bên trong, ngày nào trên giường Lương Phong cũng toàn lông chó và lông mèo.
Hôm nào đi làm về nằm trên giường cũng có thể dính đầy lông.
Bách Trầm Tùng mở cửa rất cẩn thận.
Cậu đang cân nhắc có nên đánh thức Lương Phong hay không, cậu sợ ngộ nhỡ người này tỉnh, coi cậu thành ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cham-vao-su-truoc/3472201/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.