Lần nữa Bách Trầm Tùng về nhà Lương Phong đã là kỳ nghỉ đông rồi. Quá trình học nhanh, Lương Phong không cho cậu trở về nữa, anh có thời gian thì sẽ lái xe qua thăm cậu, mỗi lần gặp mặt thời gian đều không dài, chỉ một ngày, chỉ là mức độ cho đỡ thèm thôi.
Về cơ bản, Bách Trầm Tùng là nhóm sinh viên đầu tiên nghỉ lễ rời trường, chạy còn nhanh hơn thỏ.
Người khác còn đang nghĩ trước khi đi thì ăn cơm ở đâu, dù sao về nhà ăn Tết, những thanh niên này ở cùng một chỗ với người lớn thật ra cũng không thoải mái lắm.
Bách Trầm Tùng lại rất thoải mái, cậu dằn lòng không thể chậm một giây bay trở về, từ sáng đã dọn dẹp xong túi đứng ở cửa ra vào nhà ga gọi điện thoại cho Lương Phong rồi.
Trong phòng chờ tàu, tiếng phát thanh vang lên hết lần này tới lần khác, cậu ngồi toa đầu dựa vào ghế, đeo tai nghe, nở nụ cười, trò chuyện với người đối diện thật vui vẻ.
Lương Phong nói sắp Tết rồi, chuẩn bị trước khi mọi người đi sẽ tổ chức bữa liên hoan ở quán bar, vừa đúng hôm nay Bách Trầm Tùng trở về nên ăn cơm cùng luôn.
Bách Trầm Tùng nói lúc nấu cơm, cậu phải nhìn đầu bếp chằm chằm, học vài món ăn cho đàng hoàng.
Tiếng phát thanh lại vang lên "Ding dong", đoàn tàu sắp soát vé rồi.
Mông Bách Trầm Tùng như gắn lò xo, đã sớm đứng đầu hàng.
Lương Phong gửi hai bức ảnh, ảnh của quán cafe.
Con người này rảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cham-vao-su-truoc/3476550/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.