"Đoán được rồi à?" Lương Phong cười nhướng mày.
"Trong đầu anh không có cái thứ gì sạch sẽ cả, em nhìn đó đã đoán được rồi." Bách Trầm Tùng ngẩng đầu uống nước: "Đã rửa sạch hết rồi."
"Anh..." Miệng Lương Phong đang nhai thịt đột nhiên ngừng lại: "Nếu không còn lấy đồ bẩn hay sao? Anh nào có đam mê đó?"
Bách Trầm Tùng bĩu môi: "Ai biết được."
"Ăn cơm nói mấy thứ này." Lương Phong chạm mũi chân vào cậu, cười cao giọng: "À?"
Bách Trầm Tùng gắp miếng bánh dày dùng sức đút vào miệng anh: "Anh bắt đầu trước, mau ăn cơm đi."
Miệng Lương Phong bị đút đồ ăn nói không rõ: "Bẩn *&*%."
"Hả?" Bách Trầm Tùng ở đối diện nhìn anh bị chọc cười.
Lương Phong nuốt một ngụm: "Anh nói..."
Nói tiếp được nửa lại bị Bách Trầm Tùng ra sức đút cho miếng nữa, Lương Phong nhịn câu đó cả buổi nói không ra được, cúi đầu ăn hết hai bát cơm, không để ý tới cậu nữa.
Bách Trầm Tùng cười đã rồi, thò đầu: "Ăn bánh pudding không?"
Lương Phong không nói chuyện.
Bách Trầm Tùng lại dùng mũi chân chọc anh: "Ăn không? Bảo bối."
Lương Phong nghe được tiếng này thì không chịu nổi, tức giận gì chứ, ngẩng đầu đáp câu "Có ăn".
Đang ở trong góc, không có người nhìn, nếu không ai nhìn thấy cũng cảm thấy ngại phát hoảng.
Bách Trầm Tùng cầm cái thìa đút cho Lương Phong, còn mở miệng vừa cười vừa thì thầm gọi tiếng bảo bối, giống như dỗ em bé vậy.
Vừa giỡn vừa cơm nước xong xuôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cham-vao-su-truoc/3470690/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.