Bình thường khi ngủ, Bách Trầm Tùng không thích dính lấy nhau, Lương Phong ôm cậu, cậu chê nóng. Đêm trước khi đi, lúc ngủ hiếm khi cậu không nói gì, bản thân ngoan ngoãn kề sát vào ngực đối phương, trước ngực nóng rực dinh dính đổ mồ hôi nhưng cả đêm vẫn không buông tay.
Lương Phong đặt tay sau lưng cậu giống như dỗ con nít, vỗ nhè nhẹ, ôm thật chặt.
Nói nữa cũng vô dụng, điều cần nói đã nói rồi. Im lặng hưởng thụ lần cuối cùng là được rồi.
Chuyến tàu hơn bảy giờ sáng.
Bách Trầm Tùng rời giường rửa mặt theo thường lệ, thay quần áo xong xuôi, đổ thức ăn cho chó. Vali đặt ở cửa ra vào, cậu ngồi trên ghế sofa đợi Lương Phong thay quần áo xong rồi đưa cậu ra nhà ga.
Im lặng mãi không biết nói gì, há miệng lại không gượng nổi, còn không bằng nhịn lại.
Lương Phong mặc áo trắng ngắn tay gọn gàng thoải mái kết hợp với quần bò, tóc dính nước ướt nhẹp còn chưa sấy khô. Anh vẫy tay với Bách Trầm Tùng, tay xách vali rồi mở cửa ra.
Bách Trầm Tùng tới gần thì ngửi được hương nước hoa xen lẫn vị bạc hà.
Cậu đã bước một chân ra rồi mà đột nhiên như động kinh xông vào phòng ngủ, cướp đi ít nước hoa cuối cùng trên bàn phòng ngủ của Lương Phong.
Lương Phong đứng đó nhìn cậu cười, Bách Trầm Tùng cũng cảm thấy cực kỳ xấu hổ, không dám nhìn anh, đút tay vào túi quần, ho một tiếng: "Đi thôi."
"Trầm Tùng." Lương Phong đứng đằng sau gọi cậu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cham-vao-su-truoc/3463171/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.