Thời gian trôi qua nhanh chóng, đặc biệt là Tết, đi làm, nhập học, một đống việc như từng ngọn núi lớn đè c.hết người nện lên đầu.
Trong kỳ nghỉ, hai người đã trải qua một quãng thời gian thoải mái, xem hơn mười bộ phim, ăn hết mấy ngày lẩu, đến mấy ngày cuối cùng công viên vui chơi mở cửa, hai người chơi tàu lượn siêu tốc, cưỡi ngựa gỗ xoay tròn, chụp ảnh lưu đến bộ nhớ trong không đủ. Ban ngày nghiêm túc đùa giỡn, buổi tối dính lấy nhau làm tình, bày tỏ tình yêu và cảm xúc, giày vò tới tay run chân mềm.
Những ngày tháng tốt lành như mơ này cuối cùng vẫn phải kết thúc.
Bách Trầm Tùng bị công việc và luận văn ép cho không thở nổi, mắt bắt đầu có quầng thâm.
Vốn là phải thực tập xong rồi nhưng hạng mục cậu phụ trách vẫn chưa xong, lãnh đạo bảo cậu kiên trì thêm chút, Bách Trầm Tùng ngại phật lòng người ta nên đã đồng ý.
Hậu quả của việc đồng ý là bảy tám giờ về đến nhà, đeo kính tiếp tục làm luận văn tới nửa đêm.
Đợi đến khi Lương Phong tới kéo tai cậu bảo cậu đi ngủ, cậu mới miễn cưỡng tắt máy tính.
Lương Phong ngắm được một cửa hiệu, chuẩn bị mua lại mở quán bar, thời gian đó anh bận họp, vất vả lắm mới chốt xong, đủ chuyện sửa sang rồi thông báo tuyển dụng lại chờ xử lý.
Anh chọn địa điểm xa, lái xe phải mất nửa tiếng, thành ra việc hai người muốn ăn trưa cùng nhau cũng trở nên xa xỉ.
Cuối tháng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cham-vao-su-truoc/3462826/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.