Lương Phong cúi đầu nhìn cậu chăm chú cười, gật đầu: "Đúng."
"Đã nói là uống ít thôi, mà vẫn uống đến thế này." Anh đỡ tay Bách Trầm Tùng đi về phía xe bên kia.
Bách Trầm Tùng từ từ nhắm mắt lại để mặc anh giày vò, người mềm nhũn, lúc nói chuyện giống như đang làm nũng: "Bọn họ... cứ ép em..."
Trong khoảnh khắc khi cậu bị nhét vào trong xe thì nâng giọng la lên: "Không phải em cố ý!" Nói rồi lại nhỏ tiếng lại: "Anh đừng to tiếng với em..."
Lương Phong khom người nhìn cậu, cài dây an toàn cho cậu xong, dùng một tay giữ lấy mặt cậu lắc lắc: "Ai to tiếng với em."
Bách Trầm Tùng cắn môi nghiêng đầu đi: "Anh." Một lát sau, cậu khép chặt áo khoác lại một chút: "Lạnh."
Lương Phong đóng cửa xe lại, vòng qua chỗ ghế lái, mở điều hoà lên.
Người ngồi bên ghế phó lại giống như một con sâu, liên tục vặn vẹo trên ghế, lúc thì lạnh lúc thì kêu nóng, suốt cả đường không có lúc nào ngồi yên.
"Lương Phong." Bách Trầm Tùng say nên như đang nói mớ.
Tay cậu nâng lên trên không trung rồi lại thả xuống, không biết định làm gì.
Mấy giây nữa cậu lại nâng lên, đặt lên trên cánh tay phải của Lương Phong, vuốt từ trên xuống dưới, lướt qua lướt lại giống như đang vuốt chó vậy.
Cậu uống nhiều, vừa mở miệng đã nói linh tinh: "Sao anh lại cứng như vậy chứ."
Lương Phong xém chút nữa đã giẫm mạnh chân ga dưới chaan, anh nghiêng đầu nhìn cậu: "Cái gì cơ?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cham-vao-su-truoc/3459624/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.