Đầu bên kia khóc gần mười phút đồng hồ, cả quá trình Bách Trầm Tùng đều không nói gì, người bên kia thở hắt ra, từ từ mở miệng, "Thật xin lỗi."
"Đã xảy ra chuyện gì?" Bách Trầm Tùng hỏi.
"Tuần trước em gái tôi qua đời." Giọng đầu dây bên kia hơi nghèn nghẹn, "Phẫu thuật không... không thành công."
Lời của Bách Trầm Tùng nghẹn hết ở trong cổ họng không nói thành lời.
Giọng phía bên kia bị bịt lại trở nên đứt quãng, vừa nói vừa thở, "Thật sự lúc đó tôi, không có tiền, tôi có lỗi với anh Phong, vô cùng có lỗi với anh ấy."
"Xin các anh, đừng báo cảnh sát, cầu xin các anh, tôi sẽ bù lại khoản tiền đó, thêm một thời gian nữa chắc chắn tôi sẽ bù lại." Giọng bên kia nghe rất tuyệt vọng.
Trong lòng Bách Trầm Tùng cũng khó chịu, cậu mềm lòng, vừa nghe tiếng khóc đã không chịu nổi. Chuyện này cậu không thể chen miệng vào được, không phải là tiền của cậu.
"Tôi nói với anh ấy một chút." Bách Trầm Tùng vừa mở miệng ra đã ngậm lại, thở dài, "Xin nén bi thương."
Băng Tử ngồi bên trong chờ một lúc cũng lao ra, hỏi Bách Trầm Tùng ngồi không ở đó để làm gì.
"Hả?" Lúc đó Bách Trầm Tùng vẫn còn đang ngây người, trong tay còn kẹp nửa điếu thuốc đang cháy.
Cậu đứng dậy, bước vào trong phòng ngồi xuống gọi điện thoại cho Lương Phong.
Lương Phong đã tỉnh ngủ, đang ngồi trên giường đọc sách, lúc nhận điện thoại, giọng anh khá vui vẻ, anh cười nói: "Khi nào em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cham-vao-su-truoc/3459075/chuong-47.html