Bách Trầm Tùng cười cười: "Bình thường thì gọi anh, ban ngày ban mặt ở bên ngoài cứ dính lấy nhau không phù hợp lắm."
"Tôi tưởng cậu... có bạn gái." Tiểu Phong tạm ngừng, đột nhiên lắc tay: "Tôi không nói bạn trai có vấn đề gì, tôi ấy, tôi cũng có bạn, bạn bạn trai..."
Người đối diện như hộp đĩa ghi âm bị kẹt chữ, nghẹn mãi.
"Không sao." Bách Trầm Tùng cười cười: "Mau ăn đi, mì nở hết rồi."
"Anh đi tắm trước." Ở đầu dây bên kia, Lương Phong vẫn nghe, không nói chuyện, cúi đầu tập trung ăn cơm.
"Được, tối về em gọi điện thoại cho anh." Bách Trầm Tùng vẫy tay, cúp máy.
Tiểu Phong ngoan ngoãn ăn thêm mấy miếng mì, cẩn thận nhìn Bách Trầm Tùng: "Lát nữa đi dạo chút không? Tôi vẫn chưa đi quanh trường, có khi còn không tìm thấy tòa nhà dạy học."
Bách Trầm Tùng gật đầu: "Được."
Trước khi ra khỏi căn tin, cậu đi tới chỗ tủ lạnh lấy hai chai nước khoáng lạnh, cố tình lấy loại nước lạnh cứng này.
Cậu đặt bình nước lên trán, thoáng hạ nhiệt, thời tiết khốn kiếp này thật sự tra tấn người ta quá.
Nghe nói mấy năm trước kiến trúc của trường còn được trao giải thưởng, nhất là thư viện được thiết kế rất đẹp.
Tòa nhà dạy học đều được tu sửa hàng năm, rất mới, chẳng qua là đường trong trường hơi lòng vòng, lần đầu đi cứ cảm thấy đầu óc choáng váng, không tìm được rõ phương hướng.
Hai người đi chậm rãi, cầm chai nước lạnh nên cảm thấy không quá nóng nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ai-cham-vao-su-truoc/3464189/chuong-51.html