Chu Mộng Châu bị lão nhân kẹp ở nách phóng ra cửa sổ bỏ chạy, nhưng chưa ra khỏi khuôn viên khách điếm, bỗng có một bóng người khác từ đâu xuất hiện chặn đường, thét lớn:
- Chậm chân! Bỏ người kia lại cho Nam Thiên Nhất Yến ta!
Lão nhân chẳng dừng chân mà đầu cũng không quay lại, cứ kẹp chặt người Chu Mộng Châu nhảy vọt ra khỏi khách điếm, phóng chạy hướng ngoại trấn.
Thì ra bóng người vừa xuất hiện chính là Nam Thiên Nhất Yến Đào Văn Kỳ, bấy giờ thấy lão nhân không dừng chân, hắn liền phóng người đuổi theo, miệng quát tháo:
- Nếu ngươi còn không chịu dừng chân, chớ trách ta không khách khí!
Lão nhân chỉ hừ một tiếng lạnh lùng, ứng thanh đáp:
- Mặc ngươi khách khí hay không, người này nhất định thuộc về lão phu!
Nam Thiên Nhất Yến tức giận gia tăng tốc độ, chỉ trong cái vọt dài đã thấy rút ngắn khoảng cách song phương.
Lão nhân đã mấy lần đề khí tăng tốc, nhưng chung quy vẫn không sao bỏ rơi được Nam Thiên Nhất Yến, lão chạy thêm chín mười dặm nữa, thấy khó thoát nổi đối phương, đột nhiên lão dừng chân lại dưới một gốc cây đại thụ bên đường, quay người lại giọng hàm nộ:
- Nhóc con ngươi thật đáng ghét, theo chân lão phu làm gì? Ta bắt nó không có ý làm hại gì đến nó, chỉ muốn hỏi rõ Kim La Hán hiện tại ẩn lạc ở đâu mà thôi!
Nam Thiên Nhất Yến đáp:
- Bất luận lão nói thế nào, nhưng người thì tuyệt đối không được mang đi.
Lão nhân giận thật sự:
- Hừ! Ngươi chớ thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-thu-tieu-tu/64382/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.