Đào Văn Kỳ nghe gọi, đầu cũng không quay lại, mà còn tăng tốc độ, chung thủy bỏ Chu Mộng Châu ở khoảng cách ngoài mười trượng.
Chu Mộng Châu nhíu mày chẳng hiểu có gì mà Đào Văn Kỳ nghe rõ tiếng mình gọi, thế mà vẫn chạy như điên như cuồng, thật hết sức khó hiểu.
Khi ấy chẳng còn nghĩ gì nữa, Chu Mộng Châu tức tốc thay đổi thân pháp tuyệt luân Lăng ba nhiếp bộ, cả người vọt phóng như ánh sao băng.
Đào Văn Kỳ chỉ nghe tiếng lướt gió vù một cái, bóng người hoa lên trước mắt khiến hắn chợt giật mình khựng người đứng lại. Nhưng khi nhận rõ là Chu Mộng Châu, Đào Văn Kỳ chẳng những không vui mà còn lạnh lùng đưa mắt nhìn chàng vẻ tức giận.
Nguyên Đào Văn Kỳ vừa rồi thua Thất Bộ Truy Hồn một chiêu, ban đầu thấy hối hận lẫn hổ thẹn, thế nhưng chợt nghĩ thua Thất Bộ Truy Hồn là một nhân vật thành danh trong giang hồ, thì cũng không đáng phải thẹn. Lúc này thấy một thanh niên vô danh tiểu tốt như Chu Mộng Châu mà lại truy bắt kịp mình, thậm chí vượt qua người mình chẳng chút phí sức, thì mới thật sự thấy hổ thẹn. Thẹn quá thành tức giận, cho nên mới nhìn chằm chằm vào chàng như thế.
Chu Mộng Châu không ngờ đối phương có thái độ như thế với mình, hết sức bất ngờ, lắp bắp la lên:
- Áo khoác của Đào huynh đây, nên nhanh mặc vào.
Đào Văn Kỳ giật lại chiếc áo, nhưng không vội mặc lên ngay, vẫn cứ chăm mắt nhìn chàng thêm một hồi nữa, cơn giận như lắng xuống, trầm giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-thu-tieu-tu/64381/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.