Thời gian trôi nhanh.
Trăng thượng tuần hơn nửa vòng bán nguyệt treo lơ lửng trên trời thu trong xanh tỏa chiếu ánh sáng dịu dàng xuống khắp nơi.
Trên đỉnh Ngưu Giác, Mã Thử sơn nằm bên một nhánh sông Hoàng Hà, một bóng người ngồi mặt nhìn ra dòng sông lăn tăn gợn sóng bạc. Dưới ánh trăng bàn bạc cũng nhận ra được một khuôn mặt thiếu niên khôi ngô tuấn tú, nhưng từ đầu mày thỉnh thoảng hằn lên những nếp nhăn, đủ thấy người này trong lòng hẳn có tâm sự trầm kín.
Đôi mắt chiếu hàn quang cứ nhìn ra xa tợ hồ như không chú mục vào một mục đích nào, chẳng biết thiếu niên ngồi vậy đã bao lâu.
Bỗng từ miệng thiếu niên một tiếng thở dài, rồi lẩm bẩm tự nói một mình:
- Chu Mộng Châu ta thân hoài tuyệt học như hôm nay là nhờ ân tư của sư phụ, chẳng lẽ không làm tròn sứ mạng sư phụ giao phó thì còn mặt nào với người nơi tiên cảnh sắc.
Đúng vậy, thiếu niên kia chính là Chu Mộng Châu.
Từ suốt mấy tháng nay, chàng sau khi chia tay với Lý Uyển Nhược, vị nữ nhi giả nam trang ngoại hiệu Nam Thiên Nhất Yến, chàng đã tìm đến đây tĩnh dưỡng nội thương và tu luyện võ học.
Thật ra thương thế của chàng không đến nổi là trầm trọng, nhưng vì thời gian phó hội với Quy Hồn Bảo còn lâu, vả lại chàng linh cảm lần phó hội này với Quy Hồn Bảo là chuyện rất hệ trọng. Thứ nhất chàng phải đối đầu với nhiều thế lực, ngoài Quy Hồn Bảo ra còn có bọn người Quát Thương Sơn, mà nhất vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-thu-tieu-tu/64383/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.