Bắc Đường Du cứ tưởng thuyền hoa cũng chỉ đơn giản là một chiếc thuyền nổi được trên hồ, khi đến rồi mới biết bản thân ếch ngồi đáy giếng, nông cạn đến mức nào. Cả chiếc thuyền như một tòa cung điện thu nhỏ, còn có hạ nhân trông coi ngày đêm. Khi Phong Chi Danh ra lệnh bọn họ thắp đèn lên, ánh đèn phả ra một dải hồ xanh biếc, trông như pha lê ánh lên mặt nước, lung linh rực rỡ muôn vàn.
Bắc Đường Du vẫn còn ngờ ngợ chưa tin hẳn vào mắt mình, quay sang hỏi Phong Chi Danh: "Đây thực sự là thuyền sao? Dung vương gì đó có thể bỏ phí cả một nơi như thế này sao?"
Phong Chi Danh cho hạ nhân lui hết, cùng với Bắc Đường Du đứng ở mũi thuyền tận hưởng gió mát từ mặt hồ truyền đến, nói:
"Trong số các vị hoàng tử của hoàng thượng, Cảnh Thái nổi tiếng là người hoang phí bậc nhất. Tuy nhiên hoàng thượng khá dung túng y, dù gì thì ngài sẽ không truyền vị cho y, và y cũng không có loại tâm tư muốn kế vị khiến ngài phiền lòng như các vị hoàng tử khác. Đối với Cảnh Thái, chỉ cần luôn được hưởng thụ là đủ."
"Thế thì y cũng quá dễ tính rồi?"
"Ừ, y khá dễ tính, Trường Lân cũng vậy, ham vui lại hiếu động, cho nên bọn họ mới bị nửa kia quản thúc như thú cưng, trông mà buồn cười."
Phong Chi Danh lại quen thói cười nhạo người khác. Bắc Đường Du cũng không lấy làm phật ý, chỉ là hắn cảm thấy lời này khá nhột, cứ như chạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-the-cua-quoc-su/2546506/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.