Bắc Đường Du vén màn nhìn ra khung cửa nhỏ bên ngoài xe ngựa hỏi Phong Chi Danh ngồi ở đối diện: "Phu quân, vừa sáng sớm ngươi đã rủ ta dạo phố, thật sự là muốn đi đâu vậy?"
"Ta nghe Hoài Cẩn bảo ngươi muốn đến Hắc Thị, nhân lúc rảnh rỗi nên dẫn ngươi đi một chuyến."
Bắc Đường Du giả vờ ồ lên châm chọc: "Thế ngươi không xem tiếp mấy bản vẽ Thiên Tuế Đài nữa sao?"
Phong Chi Danh cười gian: "Vậy giờ chúng ta quay về."
"Ngươi không có chút thành ý nào cả."
Bắc Đường Du chính là muốn nghe Phong Chi Danh nói mấy lời êm tai với hắn, nhưng Phong Chi Danh lại cố tình làm lơ, đúng là không hiểu phong tình thế gian. Hắn nhìn sang băng ghế dài của y, rõ ràng vẫn còn chỗ trống nhưng mọi khi bọn họ đều chia ghế ra để ngồi, nếu giờ hắn tự tiện di chuyển sang thì không biết có thỏa đáng chăng?
Phong Chi Danh chú ý ánh mắt hắn, hỏi: "Muốn sang đây?"
"Cái này..." Bắc Đường Du nhìn mông lung sang hướng khác ỡm ờ. Không phải hắn không muốn, nhưng dù sao cũng nên do Phong Chi Danh đề nghị mới phải chứ, có lý nào lại hỏi hắn thẳng thừng như thế? Bảo hắn phải trả lời sao đây?
"Vậy thì sang đi. Ta uống sẵn thuốc rồi." Phong Chi Danh vươn tay ra ý muốn đón lấy Bắc Đường Du.
Bắc Đường Du nhoẻn miệng cười rồi nắm tay y bước nhanh qua ngồi xuống ngay bên cạnh. Để cho bầu không khí bớt tẻ nhạt, hắn bèn hỏi lại chuyện khi nãy:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-the-cua-quoc-su/2546504/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.