Phủ quốc sư, đại sảnh.
Phong Chi Danh chăm chú nhìn vào con cổ màu đỏ khô quắp nằm im bất động trong chiếc hộp gỗ mà Tử Lưu Linh vừa giao, sắc mặt đen đúa còn hơn than. Y hướng Tử Lưu Linh hỏi: "Ngươi đùa ta chắc?"
"Ta biết kết quả này có hơi khó chấp nhận nhưng ta không có gan nào mà dám đi đùa giỡn với ngươi. Khi ta đến Nam Sơn Hải Vực, toàn bộ ngọn núi đã bị thiêu trụi rồi. Nghe người dân kể lại, trời giáng thiên tai, lửa cháy ngùn ngụt mấy ngày mấy đêm mới tắt. May là cổ vương nằm trốn mình trong thân cây, nếu không cũng bị cháy thành than rồi."
Phong Chi Danh bực bội đóng nắp hộp lại đặt cái cạch lên bàn bên cạnh: "Ngươi còn nói may? Ta cần một con cổ chết làm gì? Tế bái cho ngươi sao?"
"Cái này trách ta được sao? Ngươi nghĩ ta điều khiển sấm sét đánh cháy núi à?"
Phong Chi Danh co tay đấm mạnh xuống bàn: "Trời muốn diệt ta."
Tử Lưu Linh hiếu kỳ hỏi: "Ngươi cần cổ vương làm gì? Quan trọng lắm sao?"
"Dù cần làm gì thì cũng không còn nữa rồi. Ngươi về đi."
Phong Chi Danh đứng lên toan đi. Tử Lưu Linh gấp gáp đứng theo hỏi: "Này, Thiên Thù Tử của ta đâu?"
Phong Chi Danh liếc Tử Lưu Linh: "Ngươi còn mặt mũi đòi ta? Xem xem ngươi mang đến thứ gì cho ta rồi hẳn nói."
"Không phải ta vô sỉ..."
"Ngươi thực sự vô sỉ." Phong Chi Danh cướp lời.
Tử Lưu Linh nhăn mặt: "Này, ngươi nể mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ac-the-cua-quoc-su/2546508/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.