Từ chương này tới hết trừ ngọt cũng không còn gì sóng to gió lớn đâu… Cơ mà viết tới đây tớ mới nhớ là hai người kia chưa kết hôn, chưa ra mắt hai nhà.
Cuộc hẹn với đồng nghiệp kết thúc được vài tháng. Hiện tại, khung cảnh lãng mạn lại xuất hiện trong đêm.
“A… a…a”, tiểu Điềm nức nở ôm gặt lấy A Ngạo, lưng cậu tựa lên lan can lạnh lẽo, sợ hãi bị tuột xuống khiến cậu cong chân bám chặt thắt lưng anh hơn, trừ khoái cảm cũng chẳng còn gì khác chiếm nổi tâm trí cậu cả.
“Ngoan, tôi yêu em”, A Ngạo thúc mạnh vào khoan sinh sản, tạo kết và bắn đầy vào bên trong.
Giúp tiểu Điểm dọn sạch sẽ, quấn cậu trong chăn ấm, anh hôn nhẹ lên mí mắt đang nhắm chặt của cậu, cười khẽ nhìn mi mắt khẽ run run.
Sáng nay hai người vừa bị phàn nàn vì “làm ồn” chung quanh thế là tối nay họ kéo nhau ra ban công “làm ồn” thêm. Đây gọi là gia tăng tình cảm, tạo sinh linh mới! Sao có thể gọi là “làm ồn” chứ! ( =)))) hai người hạnh phúc, vài người F.A đau)
“Tên khốn… Tinh trùng thượng não… Lão không tiết chế…”, sau mỗi lần mây mưa, tiểu Điềm sẽ càu nhàu cả một ngày dài, cậu không nghĩ A Ngạo nhìn đoan chính như thế lại là một tên động dục quanh năm.
Tiểu Điềm đang nấu ăn, A Ngạo bị mùi hương đồ ăn hấp dẫn, không được ăn vụng, thế là cậu bị ăn thay đồ ăn. Tiểu Điềm cùng A Ngạo đang ăn tối ở nhà, A Ngạo nhớ mùi người yêu, ăn cậu chung với đồ ăn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-he-liet-dinh/750809/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.