-“Bảo bối, tôi nhớ em”
-“Sáng nay chúng ta cùng nhau rồi mà?”
-“Nhưng vẫn nhớ em. 1 tiếng như dài trăm năm vậy, tóc tôi bạc cả rồi, em mau tới nhìn xem ಥಥ”
-“… Thôi đi! Giờ nghỉ trưa, nghỉ trưa em lên tìm anh nhé”
[…]
Đặt điện thoại qua một bên, tiểu Điềm cười tủm tỉm. A Ngạo thế mà lại sến như thế nha, dùng cả icon nữa cơ, thiệt là y như con nít…
“Tiểu Điềm ơi có lão Alpha là phải rửa đó!”, Kha Ly hào hứng ôm vai cậu, cô tinh nghịch nháy mắt, đồng nghiệp bàn bên cũng nhao nhao “rửa!”, “rửa!”, “khao!”, “đi Ca nữa!”.
Cầm lịch hẹn lên, tiểu Điềm đánh dấu X vào ngày cuối tuần. “Thế cuối tuần, ngày, hẹn tại quán AXQ nhé?”, cậu giơ bút hỏi mọi người, đáp lại là tiếng đồng thanh “được!”.
Tiếng chuông nghỉ trưa sớm hơn mọi ngày vài phút, tiểu Điềm dở khóc dở cười, biết ý mà cáo lỗi với Kha Ly, bản thân lén lút đi thang máy chuyên biệt lên tầng cao nhất, gặp “lão Alpha” tuổi cún.
“Bảo bối tiểu Điềm nhớ em nhớ em”, cọ mặt vào hõm cổ tiểu Điềm, A Ngạo hờn dỗi mà ôm chặt người vào lòng hơn.
Tiểu Điềm bị cọ nhột, sợ đẩy ra thì chọc người ta “khóc mếu”, bất đắc dĩ mà ôm lại, xoa xoa đầu A Ngạo.
Ai là Alpha chứ cậu thấy ở đây chả có ai là Alpha cả! Đang nghiến răng oán hận, A Ngạo hôn nhẹ lên môi tiểu Điềm, giọng nói trầm thấp vang lên “đi làm mệt lắm không?”.
“Dù mệt sao mệt bằng giám đốc đây? Em không mệt đâu”, liếc mắt nhìn giấy tờ và máy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-he-liet-dinh/750808/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.