Không có gì lâu dài, chẳng hạn như việc dỗi A Ngạo.
Sau khi đuổi kẻ gõ cửa nhầm hộ kia đi thì tiểu Điềm cùng sự tò mò đã không giữ được sự giận dỗi lâu và ngay hôm sau nhân cuối tuần, đi gõ cửa phòng A Ngạo, niết niết hộp bánh nhỏ trong tay, cậu cảm thấy mình không có tiền đồ chút nào!
“Tiểu Điềm?…”, A Ngạo cực kì ngạc nhiên, đến tỉnh ngủ mà không tin vào mắt mình… Người đang giận dỗi lại chủ động đi gặp anh?
“À.. Anh… Tôi… Tôi vẫn chưa hết giận anh đâu…”, cậu mím môi, đi thẳng vào phòng A Ngạo, đặt mông lên ghế sofa quen thuộc, chờ anh đi pha trà rồi cùng ngồi xuống cạnh cậu.
“Em muốn hỏi gì?”, A Ngạo lấy bánh ăn, anh tưởng niệm vị bánh ngon cùng cực của tiểu Điềm nhiều ngày lắm rồi!
Tiểu Điềm đảo mắt, trong đầu cậu cực kì rối ren, hỏi gì? Bắt đầu từ đâu? Bắt đầu như thế nào? “Sao thư ký lại gọi Beta hay Money Omega đến cho anh?”.
A Ngạo ngừng động tác lấy bánh, anh đưa mắt nhìn cậu, thật sự muốn hỏi vặn “em ghen sao?”, cuối cùng anh vẫn không hỏi mà ngoan ngoãn đáp “đó là sở thích của thư ký, sợ tôi tự đi tìm tình nhân mà lỡ bị tình nhân chơi một vố, thế nên thư ký lo chuyện bao đông giúp tôi luôn”.
“Ách… Cũng làm tròn bổn phận thật”, cậu khẽ chậc lưỡi cảm thán.
“Phiền chết”, anh nhẹ giọng nói, cười cười “nếu cô ta không phải từng là tai mắt của ông lão nhà tôi thì tôi sa thải cô ta lâu rồi”.
“A? Sao lại không sa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-he-liet-dinh/750792/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.