“Em tránh né tôi”, A Ngạo túm lấy tay tiểu Điềm.
“Tôi mới không có… Né tránh anh..”, cậu yếu ớt phản kháng.
Đây là cuộc đối thoại ấu trĩ mỗi ngày khi anh bắt được cậu. Tiểu Điềm hoàn toàn né những lúc A Ngạo rời khỏi nhà để cậu không chạm mặt anh. Cơ mà đầu óc đơn giản không đấu lại được người kinh doanh nha.
“Chỉ vì tôi là giám đốc mà em tránh né tôi?”, anh cau mày khó chịu.
Lắc đầu nguầy nguậy rồi bất giác lại gật đầu.
“Vậy là đúng rồi?”, A Ngạo nhướng mày.
“Anh… Anh anh… Anh lầm rồi!!!”, cậu gào lên, nhanh chóng hất tay anh ra mà chạy trối chết vào thang máy. A Ngạo bất đắc dĩ nhìn thang máy khép lại, anh hiện đang ăn mặc nhếch nhác, còn chưa tắm nữa, theo cậu đi làm chẳng khác nào nói mọi người chú ý đến mình.
Đến lúc A Ngạo đang lái xe thì điện thoại vang lên. Người nào đó đang gọi tới.
“Ha ha ha, thế là chú dọa tiểu Điềm sợ hãi rồi?!”, đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm thấp đầy cao hứng. Anh nhếch môi đáp lại “vô tình đi vào công ty thị sát, không nghĩ em ấy dễ dàng sợ như vậy”.
“Cũng đúng! Vốn dĩ ẻm đâu biết chú là cấp trên của ẻm! Với lại chú với tiểu Điềm còn chưa là gì của nhau, ẻm có khi là sợ đào chung quanh chúng đấy!”
Đào chung quanh? A Ngạo bất giác suy nghĩ rồi nhẹ lắc đầu. Đào gì chứ, anh trừ tình một đêm ra, còn lại chẳng từng yêu ai bao giờ cả, mà tình một đêm của anh thì toàn Beta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-he-liet-dinh/750791/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.