Buổi tối tháng Sáu, thời tiết oi bức. A Lê mở hết cửa ra vào, cửa sổ, lại trải chiếu tre lên giường, cùng hai đứa con vừa ăn nho vừa hóng mát.
Ngoài cửa sổ ve kêu râm ran, hương hoa nguyệt quý lan tỏa trong không khí, dễ chịu vô cùng.
Tiết Duyên dùng tay trái ôm A Lê, tay phải ôm Bảo Du, đối diện là Lai Bảo đang khom lưng, gập người, ngồi xếp bằng chơi cửu liên hoàn.
A Hoàng sau khi bị cắt lông trông gầy đi nhiều, đang yên ổn nằm ở phía trong cùng, đôi mắt khép hờ, dáng vẻ lười biếng y như trước.
Bảo Du năm nay ba tuổi, Lai Bảo chín tuổi, còn A Hoàng đã mười một, đã là một chú thỏ già thực thụ. May mắn thay nó luôn được ăn ngon, uống tốt, được A Lê cưng như tiểu công chúa nhỏ. Dù đã già, không còn nhảy nhót được nhưng nó vẫn ăn khỏe, tinh thần tốt, sống khỏe mạnh hoạt bát.
Tiết Duyên vắt chéo chân, tựa người trên gối dựng đứng sau lưng, hưởng thụ cảm giác như đang ôm trọn cả thế giới.
Bảo Du vừa gội đầu xong, tóc được lau khô gần hết, mềm mượt rũ trên vai. Khuôn mặt nhỏ trắng trẻo, xinh xắn, khi cười mắt cong cong như trăng non. Bé chụm ba ngón tay lại, nhẹ nhàng vuốt đầu A Hoàng, rồi ngẩng đầu nhìn Tiết Duyên, giọng trẻ con trong veo, “Cha ơi, con muốn nghe kể chuyện.”
Tiết Duyên nói “được”, lại véo má bé một cái, mỉm cười hỏi, “Vậy con gái cha muốn nghe chuyện gì nào?”
Bảo Du áp mặt vào ngực cha, nghĩ một hồi vẫn chưa nghĩ ra, bèn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258433/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.