Giọng hét ấy gần như xuyên phá cả bầu trời, A Lê giật bắn người, vội vàng khoác áo quần và mang giày chạy xuống. Tứ Hỷ dụi nhẹ mắt ngồi dậy, cũng chạy theo sau.
Chẳng bao lâu, nhà bếp đã chật kín người. Hai vú già nhìn nhau, ngơ ngác nhìn Lai Bảo đang ngồi trên đất lăn lộn, gào khóc ăn vạ. Tiết Duyên mặt lạnh như tiền, quát mấy tiếng thấy không ăn thua, liền giơ chân định đá.
Cảnh đó làm Phùng thị sợ tái mặt, bà vội vàng quát lớn, rồi kéo Lai Bảo lại ôm vào lòng, cau mày nói, “Thằng bé còn nhỏ, chưa hiểu chuyện. Sao con lại thô lỗ như thế? Dạy dỗ thì phải kiên nhẫn chứ.”
Tiết Duyên bất lực xoa trán, liếc nhìn A Lê, trong lòng mệt mỏi.
Lần nào cũng vậy cả. Mỗi khi Lai Bảo làm sai chuyện gì, chỉ cần Tiết Duyên vừa xắn tay áo định dạy dỗ, bàn tay còn chưa chạm vào, Phùng thị đã vội vàng ra can ngăn. Người ta nói cháu cách ông bà một đời thì thương hơn, mà giữa Phùng thị và Lai Bảo là cách nhau tới ba đời, nên yêu chiều cũng là điều dễ hiểu. Nhưng thứ cưng chiều không có nguyên tắc, chỉ khiến Tiết Duyên đau đầu.
Lai Bảo bây giờ nghịch ngợm, phách lối chẳng coi ai ra gì, một nửa lỗi là do Phùng thị bênh vực quá mức.
Nhưng lần này Tiết Duyên quyết tâm phải dạy cho một trận. Sắc mặt chàng không đổi, chỉ thẳng xuống đất, lạnh giọng, “Lại đây.”
Lai Bảo sụt sịt, vùi đầu trong ngực Phùng thị, chẳng thèm liếc nhìn phụ thân lấy một cái.
Tiết Duyên tức đến mức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258432/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.