Lúc Lai Bảo năm tuổi, cơ thể của A Lê cơ bản đã khỏi hẳn, chuyện tốt thành đôi, sau một hồi mây mưa nhiệt tình, trong bụng lại có thêm một đứa bé.
Tiết Duyên vui buồn lẫn lộn về chuyện này, Lai Bảo và Tứ Hỉ lại vui đến mức muốn nhảy lên nóc nhà.
Tứ Hỉ là nhi tử của Hồ An Hòa, có bộ dạng thư sinh trắng nõn, tuấn tú đẹp trai, nhưng mà hơi hơi chút ngốc nghếch giống cha hắn, phản ứng chậm hơn nửa nhịp so với người khác, mỗi ngày bị ca ca không có lương tâm lớn hơn hắn hai tuổi đùa giỡn quay mòng mòng. Vi Thúy nương kiên trì chính sách muốn nuôi thả với nhi tử, chỉ cần ăn uống, những thứ khác đều không quan tâm, hắn được Lai Bảo dẫn lên núi xuống sông, cuối cùng mang theo một thân phân trâu phân dê về nhà, còn cười ha ha hỏi hắn có thơm hay không.
Nàng chỉ yêu cầu nhi tử mình hai điều: sống, và không được thiếu đạo đức.
Thật ra, lúc Tứ Hỉ mới sinh ra đã có một đại danh rất đoan chính. Hồ An Hòa vắt hết óc mới nghĩ ra, xuất phát từ “Ly Tao” của Khuất Nguyên.
“Danh dư viết Chính Tắc hề, tự dư viết Linh Quân.”[1]
Lúc đầu, tên là Hồ Linh Quân.
Nhưng sau hai ngày gọi, Vi Thúy nương lại nói không được, rất nữ tính, không đủ nam tính.
Hồ An Hòa cực kỳ không đồng ý với quan điểm này, Linh Quân Linh Quân, hoạt bát linh động như vậy, vừa nhìn đã biết là một cái tên tốt cho đứa bé thông minh rồi, sao lại tức giận chứ?
Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258431/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.